Vai trò Magnesium Sulfate tĩnh mạch để điều trị rung nhĩ khởi phát cấp: Kết luận từ các nghiên cứu

0
435

TS Phạm Hữu Văn

Điều trị chống loạn nhịp là một lĩnh vực lớn của tim mạch học. Đây là một vấn đề khó, nhưng rất cần thiết hàng ngày trong công việc thực hành y học. Trong điều kiện nước ta hiện nay, thuốc chống loạn nhịp trở nên rất khó khăn, làm thế nào để giải quyết thực tế là một vấn đề càng trở nên cấp bách. Trước đây, Magiê được coi là một thuốc chống loạn nhịp thất, có thể sử dụng như một thuốc khi có chỉ định. Ngay nay nó chỉ được sử dụng trong điều trị rối loạn nhịp khi chứng tỏ rối loạn nhịp xẩy ra do thiếu magiê trong máu và như một thuốc để điều trị xoắn đỉnh (torsades de points: TdP). Trong khoảng vài thập niên qua, người ta đã có rất nhiều nghiên cứu về vai trò của Magiê trong điều trị rung nhĩ khởi phát mới. Nó có khả năng chuyển nhịp về nhịp xoang hay không (?) Vai trò của nó trong giảm đáp ứng thất trong rung nhĩ khởi phát mới thế nào (?). Các tác dụng phụ của nó ra sao (?). Chúng tôi đặt vấn đề khái quát và đưa ra những vấn đề có thể vận dụng trong thực hành lâm sàng phù hợp với điều kiện của chúng ta.

MỤC TIÊU

Đánh giá tác dụng của Magiê tiêm tĩnh mạch trong việc chuyển đổi rung nhĩ cấp tính thành nhịp xoang, giảm đáp ứng thất và nguy cơ nhịp tim chậm.

Rung nhĩ là rối loạn nhịp tim phổ biến nhất trong thực hành lâm sàng. Rung nhĩ ảnh hưởng đến khoảng 2,2 triệu người trưởng thành ở Hoa Kỳ và có tỷ lệ mắc ước tính là 1,0 trên 1000 người ở Anh. [1, 2] Rung nhĩ có liên quan đến tỷ lệ mắc bệnh và tử vong đáng kể. Bệnh nhân rung nhĩ có nguy cơ đột quỵ do huyết khối tăng gấp năm lần và tăng gấp đôi nguy cơ tử vong khi so sánh với dân số nói chung. [3 4] Rung nhĩ cũng có thể gây ra suy tim do nhịp tim nhanh kéo dài nếu đáp ứng nhanh thất thời gian kéo dài. [5]

Hầu hết bệnh nhân trong rung nhĩ cấp tính không có sự mất ổn định huyết động đáng kể và do đó, liệu pháp dược lý thường là lựa chọn điều trị ban đầu. Một loạt các tác nhân dược lý có thể được sử dụng, để kiểm soát đáp ứng thất nhanh hoặc chuyển nhịp tim thành nhịp xoang, với kết quả khác nhau. Các tác nhân được đánh giá bao gồm digoxin, thuốc chẹn beta, chất đối kháng canxi, flecainide, propafenone, ibutilide và amiodarone. [6] Tuy nhiên, ở những bệnh nhân bị suy giảm chức năng thất trái, digoxin hoặc amiodarone là tác nhân dược lý được lựa chọn vì tác dụng inotrop âm tính tối thiểu của chúng.[6]

Magiê có nhiều tác dụng sinh lý và dược lý quan trọng trên các hệ cơ quan khác nhau. Các cơ chế hoạt động của nó bao gồm sự đối kháng canxi, điều hòa truyền năng lượng và ổn định màng. [7] Magiê tiêm tĩnh mạch có khoảng điều trị độc hại cao và tác dụng kích thích âm tính tối thiểu. [8 9] Magiê tiêm tĩnh mạch có thể làm giảm tính tự động, [10] dẫn truyền nút nhĩ thất, [11, 12] nhịp nhanh thất đa hình do khoảng thời gian QT kéo dài và rối loạn nhịp tim do digoxin gây ra. [7, 8, 13] Sự dụng magiê tĩnh mạch dự phòng có thể cũng giảm xuất hiện rung nhĩ sau phẫu thuật tim. [14] Tuy nhiên, không có nghiên cứu ngẫu nhiên có đối chứng lớn hoặc phân tích tổng hợp nào đánh giá magiê tiêm tĩnh mạch là một thuốc chống loạn nhịp trong bối cảnh rung nhĩ khởi phát cấp.

Kiểm soát nhịp bằng dược lý thường có hiệu quả nhất khi thuốc được bắt đầu trong vòng 10 ngày kể từ khi bắt đầu rung tâm nhĩ. [15] Người ta đã đưa ra giả thuyết Magnesium tiêm tĩnh mạch có thể là một thuốc chống loạn nhịp hiệu quả ở những bệnh nhân bị rung nhĩ khởi phát cấp tính. Người ta đã đánh giá tác dụng tiềm năng và có hại của magiê tiêm tĩnh mạch, khi so sánh với giả dược hoặc thuốc chống loạn nhịp thay thế, trong bối cảnh rung nhĩ khởi phát cấp (< 7 ngày) trong phân tích tổng hợp này. Các tiêu chí được đánh giá trong nghiên cứu này gồm kiểm soát nhịp, đáp ứng thất, 100 nhịp/phút, nhịp tim chậm, hạ huyết áp và các tác dụng phụ khác.

PHƯƠNG PHÁP

Chiến lược tìm kiếm

Hai nhà nghiên cứu đã tìm kiếm Đăng ký Thử nghiệm Đối chứng Cochrane (Số 1 năm 2006), EMBASE (tháng 1 năm 1990 đến tháng 5 năm 2006) một cách độc lập. Trong quá trình tìm kiếm cơ sở dữ liệu điện tử, các thuật ngữ MeSH được đưa ra sau đây đã được sử dụng: ‘‘magiê (magnasium), với ‘‘rung nhĩ” (atrial fibrillation), rối loạn nhịp trên thất (supraventricular arrhythmia) hay nhịp nhịp nhanh trên thất suproventricular tachyarrhythmia). Việc tìm kiếm được giới hạn trong các thử nghiệm lâm sàng, bài báo, bài tổng quan của nhà xuất bản, đánh giá hoặc thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng. Danh sách tài liệu tham khảo của các tổng quan, đánh giá và bài báo gốc được xác định đã được tìm kiếm cho các thử nghiệm có liên quan. Cuối cùng, các trang web của Mạng các Cơ quan Đánh giá Công nghệ Y tế Quốc tế và Hiệp hội Đánh giá Công nghệ Quốc tế về Chăm sóc Sức khỏe đã được tìm kiếm để đảm bảo bao gồm tất cả các thử nghiệm phù hợp. Không có giới hạn ngôn ngữ để đưa vào phân tích tổng hợp.

Tiêu chuẩn lựa chọn và đánh giá giá trị

Chỉ có các thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên có đối chứng so sánh magiê tiêm tĩnh mạch với giả dược hoặc một loại thuốc chống loạn nhịp thay thế để điều trị rung nhĩ cấp tính ở bệnh nhân trưởng thành mới được đưa vào. Trong phân tích tổng hợp này, rung nhĩ khởi phát cấp tính được định nghĩa là khởi phát các triệu chứng hoặc điện tâm đồ được ghi nhận là rung nhĩ dưới 7 ngày trước khi đăng ký thử nghiệm. Trong các thử nghiệm gồm bệnh nhân bị rung nhĩ, cuồng nhĩ hoặc rối loạn nhịp thất khác, chỉ có tập hợp con của bệnh nhân bị rung nhĩ nếu có sẵn dữ liệu. Các thử nghiệm đánh giá rung nhĩ mạn tính hoặc đánh giá magiê đường uống đã được loại trừ. Hơn nữa, các thử nghiệm đánh giá việc sử dụng magiê dự phòng để phòng ngừa hơn là điều trị rung nhĩ cũng được loại bỏ.

Hai nhà đánh giá độc lập đã kiểm tra toàn bộ văn bản của tất cả các thử nghiệm được xác định để xác nhận họ đã hoàn thành các tiêu chí thu nhận. Họ đã kiểm tra và ghi lại các đặc điểm và kết quả thử nghiệm một cách độc lập, bằng cách sử dụng một hình thức trừu tượng hóa dữ liệu được thiết kế trước. Hình thức trừu tượng này đã được sử dụng để ghi lại thông tin liên quan đến chất lượng của thử nghiệm như ẩn phân bố, phương pháp ngẫu nhiên, điều trị mù, và các tiêu chí bao gồm và loại trừ. Chất lượng của thử nghiệm được tính theo thang đo Jadad (từ 0 đến 5, với thang đo cao hơn cho thấy thử nghiệm chất lượng tốt hơn) [16] nhưng thành phần riêng biệt cấu thành chất lượng của thử nghiệm cũng được mô tả. Việc phân loại ẩn phân bố được dựa trên phương pháp của Cochrane, nghĩa là đầy đủ hoặc không chắc chắn hoặc không rõ ràng. Một nhà nghiên cứu độc lập thứ ba đã kiểm tra các mẫu trừu tượng dữ liệu đã hoàn thành và không có bất đồng nào giữa ba nhà đánh giá độc lập trong dữ liệu được trích xuất. Người ta đã viết thư cho tác giả hàng đầu của một thử nghiệm bao gồm để làm rõ dữ liệu của thử nghiệm và nhận thêm thông tin về thử nghiệm. [17] Dữ liệu đã được kiểm tra và đưa đền Người Điều hành Xem xét lại (phiên bản 4.2.6 cho Windows. Oxford, Anh: Hợp tác Cochrane, 2003) để phân tích thêm.

Kết quả quan tâm

Tỷ lệ bệnh nhân bị rung nhĩ chuyển thành nhịp xoang trong vòng 24 giờ điều trị và tỷ lệ bệnh nhân đáp ứng tâm thất chậm dưới 100 nhịp / phút được chọn là kết quả chính, vì đây là kết quả lâm sàng phù hợp nhất ở bệnh nhân rung nhĩ khởi phát cấp. Không có dữ liệu thiếu cho hai kết quả chính này trong tất cả các thử nghiệm. Các kết quả khác được đánh giá bao gồm tỷ lệ bệnh nhân xuất hiện các triệu chứng đỏ bừng, ngứa ran và chóng mặt, tỷ lệ bệnh nhân bị nhịp tim chậm hoặc block nhĩ thất (các khoảng ngừng > 3 giây, hạ huyết áp hoặc có triệu chứng), hạ huyết áp (huyết áp tâm thu < 100 mm Hg có triệu chứng), và cũng là tỷ lệ bệnh nhân cần cấp cứu thuốc chống loạn nhịp khi kết thúc thử nghiệm.

Phân tích thống kê

Sự khác biệt về kết quả phân loại giữa magiê và giả dược hoặc thuốc chống loạn nhịp thay thế được báo cáo là tỷ lệ chênh lệch (OR) với khoảng tin cậy (CI) 95%, sử dụng mô hình hiệu ứng ngẫu nhiên. Các thử nghiệm được phân tầng thành các thử nghiệm so sánh magiê với giả dược và các thử nghiệm so sánh magiê với một thuốc chống loạn nhịp khác, sự tương tác giữa hai tầng thử nghiệm được kiểm tra bằng tỷ lệ của tỷ lệ chênh. [18] Sự hiện diện của tính không đồng nhất giữa các thử nghiệm được đánh giá bằng Thống kê x2 và mức độ không nhất quán được đánh giá bằng thống kê I 2. [19] Một thử nghiệm cho thấy một số bệnh nhân bị đỏ bừng, ngứa ran và chóng mặt sau khi điều trị bằng magiê tiêm tĩnh mạch nhưng không chỉ định chính xác số lượng bệnh nhân và vì vậy thử nghiệm này đã bị loại khỏi phân tích. [28] Phân tích độ nhạy được thực hiện bằng cách loại trừ các thử nghiệm bao gồm một số bệnh nhân bị rung nhĩ hoặc nhịp tim nhanh trên thất khác [17, 20, -22, 27] và các thử nghiệm bao gồm các bệnh nhân bị rung nhĩ không được chứng minh bằng tư liệu.[20, 22, 23] Sai lệch được báo cáo bằng cách chuyển sang nhịp xoang như một điểm kết thúc. Tất cả các thử nghiệm đều có hai số cuối và giá trị p nhỏ hơn 0,05 được coi là có ý nghĩa trong phân tích tổng hợp này.

CÁC KẾT QUẢ

Lựa chọn nghiên cứu và mô tả

Từ các tìm kiếm điện tử người ta đã xác định được 202 nghiên cứu trong đó 10 nghiên cứu đã hoàn thành tiêu chí thu nhận [17, 20 – 28] và phải đưa vào phân tích gộp (hình 1). Đã có thỏa thuận hoàn toàn về đánh giá hòa nhập giữa ba người đánh giá. 10 thử nghiệm bao gồm dữ liệu liên quan đến sáu quốc gia và tất cả đều được xuất bản bằng tiếng Anh (Bảng 1). Ba thử nghiệm liên quan đến các bệnh nhân trong khoa cấp cứu, [21, 23, 24] ba thử nghiệm liên quan đến các bệnh nhân trong khoa chăm sóc đặc biệt, [17, 20, 27] và ba thử nghiệm liên quan đến các bệnh nhân ở khoa tim mạch hoặc khám đường. [22, 25, 26] Một thử nghiệm không chỉ định địa điểm bệnh viện của bệnh nhân trong thử nghiệm. [28] Năm thử nghiệm so sánh magiê với giả dược. [21] Trong 25 thử nghiệm này, bốn trong số chúng đã sử dụng digoxin [21, 23 – 25] và một thử nghiệm sử dụng ibutilide làm thuốc chống loạn nhịp đồng thời với cả giả dược và magiê. [22] Trong một thử nghiệm đã so sánh magiê với giả dược, phần đầu tiên của thử nghiệm chỉ so sánh magiê với giả dược và phần thứ hai của thử nghiệm đã thử nghiệm hiệu quả của việc thêm digoxin vào cả nhóm magiê và giả dược. Dữ liệu của phần thứ hai của thử nghiệm này được gộp chung với phần đầu của thử nghiệm trong phân tích tổng hợp này. Năm thử nghiệm khác so sánh magiê với một loại thuốc chống loạn nhịp khác mà không sử dụng giả dược [17, 20, 26].

Các thử nghiệm so sánh magiê với một loại thuốc chống loạn nhịp khác, ba trong số đó so sánh magiê với thuốc đối kháng canxi tiêm tĩnh mạch [20, 26, 28] và hai thử nghiệm so sánh magiê với amiodarone [17, 27]. Tất cả các thử nghiệm trừ một trường hợp đều tuyên bố họ loại trừ bệnh nhân có huyết áp không ổn định (huyết áp tâm thu < 80- 90 mm Hg) và rối loạn chức năng thận.

Hình 1. Biểu đồ dòng chảy biểu thị nghiên cứu được bao gồm

Bảng 1. Đặc điểm của các nghiên cứu được bao gồm

Nghiên cứu, năm, nước xuất sứ Người tham gia, tiêu chuẩn nhận và loại trừ Các can thiệp Kết quả và thời gian quan sát Ẩn phân bổ, mù, %mất để theo dõi, ý định điều trị phân tích và thang đo của Jadad
Kiziltepe và cs, 2003, Thổ nhĩ kỳ17 20 BN trưởng thành sau phẫu thuật tim ở ICU với bất kỳ SVT nào (60% với AF & khoảng thời gian trước khi điều trị <1 tuần). Loại trừ: rối loạn nhịp tim trước phẫu thuật, hạ kali máu, hạ huyết áp, đang nhận được thuốc chống loạn nhịp hoặc thuốc chẹn beta Nhóm Amiodarone (n = 10): 150 mg +60 mg/h trong 6 h sau đó 30 mg/h trong 18 h.

————————

 

 

Nhóm Magiê (n = 10): 1.5 g trong 5–10 min và nhắc lại nếu không đáp ứng trong 15 min

Chuyển nhịp, nhịp tim chậm hoặc block nhĩ thất, hạ huyết áp, cần điều trị chống loạn nhịp tim. Quan sát trong 2 giờ Ẩn phân bổ không rõ ràng, không mù, tất cả bệnh nhân đã hoàn thành nghiên cứu, phân tích bằng ý định điều trị. 2
Joshi và cs., 1995, Ấn Độ20 86 BN trong ICU có AF hoặc cuồng nhĩ > 160 / phút (tỷ lệ AF và cuồng nhĩ & khoảng thời gian chính xác của AF trước điều trị không báo cáo).

————————–

Loại trừ: renal rối loạn chức năng thaatnj, hạ huyết áp

Nhóm Verapamil (n = 45): 5 mg verapamil tĩnh mạch và nhắc lại nếu không đáp ứng sau 15 min.

————————

Nhóm Magiê (n = 41): 2.0 g và nhắc lại nếu không đáp ứng sau 15 min

Chuyển nhịp, tần số đáp ứng thất <100/min, nhịp tim chậm hoặc hạ huyết áp. Được quan sát trong 20 min Ẩn phân bổ không rõ ràng, không mù, tất cả bệnh nhân đã hoàn thành nghiên cứu, phân tích bằng ý định điều trị. 2
Walker và cs., 1996, Úc21 42 BN hoặc AF (90,2%) hoặc cuồng nhĩ (9,8%)> 100 / phút khoảng thời gian <48 giờ, ở ED.

——————

Loại trừ: hạ huyết áp, rối loạn chức năng thận, quá liều thuốc, đang nhận  thuốc chống loạn nhịp khác digoxin.

Nhóm đối chứng (n = 20): 20 ml dung dịch muối thông thường 20 ml rõ ràng, digoxin tĩnh mạch theo quyết định của bác sĩ điều trị sau 30 phút đầu tiên (86% khi kết thúc).

————————

Nhóm Magiê (n = 22): 5 g magiê trong 20 ml dung dịch muối bình thường, digoxin tĩnh mạch theo quyết định của bác sĩ điều trị sau 30 phút đầu tiên (70% khi kết thúc)

   
Caron và cs., 2003, USA22 20 BN trong khoa tim mạch bị AF (60%) hoặc cuồng nhĩ (40%) trước khi điều trị bằng ibutilide tiêm tĩnh mạch (tỷ lệ tối thiểu và thời gian không xác định).

————————–

Loại trừ: rối loạn chức năng thận, điều trị, magiê trong phạm vi 8 h, thai nghén, đang nhận được chống loạn nhịp

Nhóm chứng (n = 9): 50 ml nước muối bình thường 10 min trước khi ibutilide tĩnh mạch (1 mg).

—————–

 

 

Nhóm Magiê (n = 11): 2 g magiê qua 10 min sau đó 2 g qua 1 h, ibutilide tĩnh mạch sau 2 g magiê đầu tiên.

Chuyển nhịp. Quan sát trong 60 min Ẩn phân bổ không rõ ràng, mù đôi, tất cả bệnh nhân đã hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định điều trị. 4
Hays và cs., 1994, USA23 15 BN AF > 99/min, trong khoảng thời giant rung bình 4 đến 6 ngày ở ED.

——————

Loại trừ: đang nhận thuốc chống loạn nhịp, digoxin, chẹn beta, thuốc đối kháng canxi, hạ kali máu, block nhĩ thất, hạ huyết áp

Nhóm chứng (n = 8): placebo (không xác định), 0.5 mg digoxin tĩnh mạch sau  30 min đầu tiên.

————————

Nhóm magiê (n = 7): 2 g trên 1 phút, sau đó 1 g / giờ trong 4 giờ, 0,5 mg digoxin tiêm tĩnh mạch sau 30 phút đầu tiên

Chuyển nhịp, hạ huyết áp, đỏ bừng, ngứa ran, chóng mặt. Quan sát trong 4 giờ Ẩn phân bổ không rõ ràng, mù đôi, tất cả bệnh nhân hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định điều trị. 3
Davey và cs., 2005, Úc24 199 BN AF >120/min, 62% <24 h trong khoảng thời gian, ở ED.

————————–

Loại trừ: hạ huyết áp, rối loạn chức năng thận, block nhĩ thất, nhồi máu cơ tim

Nhóm chứng (n = 97): 100 ml 5% dextrose, digoxin tiêm tĩnh mạch theo quyết định của bác sỹ điều trị (86.2% khi kết thúc).

—————–

Nhóm magiê (n = 102): 2,5 g trong 20 phút sau đó 2,5 g trên 2 giờ, digoxin tiêm tĩnh mạch theo quyết định của bác sĩ điều trị (77,6% khi kết thúc)

Chuyển nhịp, tần số đáp ứng thất <100/min, nhịp chậm hoặc block nhĩ thất, đỏ bứng mặt, ngứa ran, chóng mặt, đòi hỏi cấp cứu thuốc chống loạn nhịp. Quan sát trong 150 min Ẩn phân bổ phù hợp, mù ba, 8,5% không thể hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định điều trị. 5
Brodsky và cs., 1994, USA25 18 BN ngoại trú tim mạch với thời gian AF> 100 / phút & <7 ngày.

——————

Loại trừ: hạ huyết áp, rối loạn chức năng thận, đang nhận thuốc chống loạn nhịp, nồng độ digoxin trong máu > 0,8nmol / l

Nhóm được kiểm soát (n = 8): 100 ml 5% dextrose + digoxin tiêm tĩnh mạch đồng thời 0,375 đến 0,625 mg (điều chỉnh theo trọng lượng cơ thể và sau đó tăng thêm hơn 3 liều digoxin từ 0,125 đến 0,375 mg).

————————

Nhóm magiê (n = 10): 2 g trong 100 ml 5% dextrose trong 15 phút sau đó 8 g trong 6 giờ.

Chuyển nhịp, tần sô đáp ứng thất <90 / phút, nhịp chậm hoặc block nhĩ thất. Quan sát trong 24 giờ Ẩn phân bổ không rõ ràng, mù đôi, tất cả bệnh nhân hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định điều trị. 4
Chiladakis và cs., 2001, hy lạp26 46 BN AF > 100 / phút & trong khoảng thời gian <12 giờ ở khoa tim mạch. Nhóm Diltiazem (n = 23): diltiazem 25 mg tĩnh mạch trong 15 phút, sau đó truyền 12,5 mg / giờ trong 6 giờ. Chuyển nhịp, nhịp chậm hoặc block nhĩ thất, hạ huyết áp, đỏ bừng, ngứa ran, chóng mặt, cần cấp cứu chống loạn nhịp tim. Quan sát trong 6 giờ Ẩn phân bổ không rõ ràng, mù đơn, tất cả các bệnh nhân đã hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định để điều trị. 2
  Loại trừ: nhồi máu cơ tim, hạ huyết áp, block nhĩ thất, hội chứng xoang bệnh lý Nhóm Magiê (n = 23): 2.5 g trong 15 min, sau đó 7.5 g trong 6 h    

Moran và cs., 1995, Úc27 34 BN ICU AF >120/min, khoảng 1 h đến <6 thàng. Nhóm Amiodarone (n = 18): amiodarone 5 mg/kg tĩnh mạch trong 15–20 min, sau đó 10 mg/kg trong 24 h. Chuyển nhịp, đòi hỏi cấp cứu chống loạn nhịp. Quan sát trong 24 h Ẩn phân bổ phù hợp, không mù, 4,8% không thể hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định để điều trị. 3
Loại trừ: hạ huyết áp, rối loạn chức năng thận nếu không phải lọc máu, nồng độ kali huyết thanh <4.0 mmol / l Nhóm magiê (n = 16): 0,15 mmol (0,6 g) / kg / giờ trong 5 phút, sau đó 0,1 mmol (0,4 g) / kg / giờ trong 24 giờ
Gullestad và cs., 1993, Na Uy28 35 BN nhập viện (vị trí chính xác không được xác định) AF> 100 / phút & khoảng thời gian <1 tuần. Nhóm Verapamil (n = 20): verapamil tĩnh mạch 5 mg trong 5 phút, lặp lại 5 mg nếu không có đáp ứng sau 10 phút, sau đó truyền 0,1 mg / phút. Chuyển nhịp, tần số đáp ứng thất chậm <90 / phút, hoặc block nhĩ thất, hạ huyết áp, đỏ bừng, ngứa ran, chóng mặt, cần điều trị chống loạn nhịp tim. Quan sát trong 4 giờ Ẩn phân bổ đầy đủ, mù đơn, 5,7% không thể hoàn thành thử nghiệm, phân tích theo ý định điều trị. 3
Loại trừ: suy tim sung huyết nặng, hạ huyết áp, block nhĩ thất, hội chứng xoang bệnh lý, rối loạn chức năng thận, nhồi máu cơ tim. Nhóm magiê (n = 15): 1,2 g trong 5 phút, lặp lại nếu không có đáp ứng sau 10 phút, sau đó truyền 0,04 mmol (0,01 g) / phút

Các chữ viết tắt: BN: bệnh nhân. ED: khoa cấp cứu. ICU: đơn vị chăm sóc mạch vành. AF: rung nhĩ.

Nồng độ magiê huyết thanh trung bình ban đầu ở cả hai nhánh điều trị được báo cáo là bình thường trong sáu thử nghiệm nhưng thông tin này không được báo cáo trong bốn thử nghiệm khác [17, 21, 22, 26]. Liều magiê tiêm tĩnh mạch được sử dụng dao động trong khoảng từ 12 đến 40 mmol (3 g) trong tất cả các thử nghiệm ngoại trừ một thử nghiệm sử dụng truyền magiê kéo dài trong 24 giờ và tổng liều magiê được ước tính là 100 mmol (25 g) cho một bệnh nhân 80 kg. [27] Khoảng thời gian được đánh giá cho các tiêu chí lâm sàng được chọn sau khi bắt đầu điều trị bằng magiê dao động trong khoảng từ 20 phút đến 24 giờ (có nghĩa là 7 giờ, trung bình 4 giờ).